KỂ CHUYỆN NĂM 2000


TS. Trịnh Văn Định

Cựu sinh viên Lớp ĐHSP Ngữ văn K1

Năm 2000, đối với cá nhân tôi, với tư cách sinh viên Ngữ Văn của Trường Đại học Sư Phạm Hải Phòng (sau đổi thành tên thành Trường Đại học Hải Phòng), không chỉ là năm đánh dấu mốc thời gian, nó là năm của nhiều ký ức, những ký ức mang tính dấu mốc, bước ngoặt của cá nhân tôi cũng như của thầy cô Khoa Ngữ Văn của tôi và các thầy cô và sinh viên của Đại học Hải Phòng. Vì là sinh viên ngành Ngữ Văn, trong Trường Đại học Hải Phòng, nên xin phép quý thầy cô cho phép Em phân đôi tình cảm, một nửa dành cho các thầy cô Khoa Ngữ văn, và nửa còn lại, dành cho Nhà trường.

1. Tình cảm dành cho Khoa Ngữ Văn

Với cá nhân tôi, cũng như nhiều sinh viên khác, Đại học những năm 2000 vẫn gần như là cánh cửa duy nhất để bước vào đời nhưng những hiểu biết về Đại học với tư cách là một định chế học thuật để khai phóng đầu óc, mang đến tự do, để chúng ta có thể sống nhân văn và tử tế với điều nhỏ nhặt nhất… thì nó chưa đến với tôi từ ngày đó.

Bước chân vào Khoa Ngữ văn, Trường ĐHSP Hải Phòng năm 2000, chúng tôi chưa có ý niệm về đại học khai phóng, mang đến tự do suy tưởng nhưng, chúng tôi được một thứ mà cho đến nay, chúng tôi vẫn luôn tự hào, tự cho rằng nó cao hơn, quan trọng hơn hết thẩy mọi thứ, và từ đó luôn thầm biết ơn quý thầy cô Khoa Ngữ Văn, Đại học Hải Phòng là: tinh thần truyền cảm hứng.

Chiêm nghiệm cuộc sống cho đến hôm nay, dù chưa dài, nhưng đã đủ cho cá nhân tôi vẫn nhận thức và tin rằng nhận thức của mình là đúng, và còn đúng mãi là, cái quyết định để cho mỗi cơ sở học thuật, nhân văn và cả thầy cô và cá nhân sinh viên có thành công dài dài hay không, không phải là dạy bao nhiêu kiến thức (kiến thức chỉ là ví dụ, là tình huống để trải nghiệm), cũng không phải là khoe ra bao nhiêu tri thức (ngày nay chuyện đó là lỗi thời), mà là thầy cô có truyền được lửa, truyền cảm hứng học tập và nghiên cứu cho sinh viên hay không, hay nói cách khác là truyền và định hướng cho sinh viên khát vọng và khát khao tự khám phá, tự học tập, tự lĩnh hội, tự sáng tạo và tự tìm ra sở trưởng của mình và tự định hướng cuộc đời mình, hướng đến phục vụ cộng đồng. Và ở chiều kích khác, sinh viên có duy trì, phát huy và đặc biệt là biến “niềm cảm hứng” (Hasmas béla) đó thành trí tuệ, thành khai phóng, tự khám phá bản thân, tự trưởng thành, thành tự do phục vụ trở lại cộng đồng hay không, lại phụ thuộc vào chính những sinh viên đó. Với tư cách đó, tôi nghĩ rằng quý thầy cô Khoa Ngữ Văn đã làm việc đó một cách không thể xuất sắc hơn.

 Cho đến nay, nhân dịp kỉ niệm 60 năm truyền thống của nhà Trường, một hoa giáp thiêng liêng trong tâm thức người Việt, cá nhân tôi và tôi cũng muốn nói thay tất cả các bạn sinh viên k1 Ngữ Văn (nếu các bạn cho phép), Đại học Hải Phòng lời biết ơn Thiêng liêng, sự quý trọng đằm thắm và tình cảm khôn nguôi của chúng tôi đối với quý thầy cô Khoa Ngữ Văn và thầy cô Trường Đại học Hải Phòng. Mọi thứ qua đi, thầy cô cũng ngày một già thêm nhưng tinh thần truyền lửa, cảm hứng thiêng liêng từ thầy cô vẫn còn rực sáng trong tôi đến ngày nay.

2. Tình cảm dành cho Trường Đại học Hải Phòng

Năm 2000, nghĩ kỹ lại, tôi chợt hiểu ra một điều, giàu ý nghĩa với cá nhân và Trường Đại học Hải Phòng nói chung và Khoa Ngữ Văn nói riêng.

Hải Phòng quê hương nơi tôi sinh ra và trưởng thành, trước khi Đại học Hải Phòng ra đời,đã có Đại học Hàng Hải, Đại học Y, Đại học Dân lập Hải Phòng. Đại học Hàng Hải là Đại học của Quốc gia, không phải Đại học của riêng Hải Phòng, mang bản sắc Hải Phòng. Đại học Y là Đại học chuyên ngành, chỉ riêng ngành y, Đại học Dân lập thuộc về tư nhân. Sự xuất hiện của Đại học Hải Phòng vươn lên bù lấp vào khoảng trống đó của thành phố Cảng giàu truyền thống, nó cũng nói lên khát vọng khoa học và văn hóa nhân văn của thành phố cảng quê tôi. Đại học đa ngành, đa lĩnh vực đầu tiên của thành phố xuất hiện. Hiểu điều này để ý thức được vai trò và trách nhiệm cộng đồng của Đại học Hải Phòng. Đặc biệt, lần đầu tiên, lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn, nhất là lĩnh vực ngữ văn, chuyên ngành văn học được chú trọng không chỉ đào tạo cứ nhân văn học và nhà nghiên cứu văn học mà từng bước trở thành một nơi nghiên cứu và truyền bá giá trị văn học, văn hóa của đất nước và nhân loại. Ý nghĩa của nó là ở chỗ, từ trước tới nay trong suy nghĩ của nhiều người, Hải Phòng thiên về truyền thống võ, truyền thống Cảng, truyền thống anh hùng biển nhiều hơn truyền thống văn hóa và nhân văn.

Ý thức những vấn đề trên, không phải chỉ để ý thức, quan trọng hơn nữa, trong bối cảnh hiện nay, làm sao quý thầy cô và các anh chị và các bạn có thể phát huy và làm tròn sứ mạng này thực sự là câu chuyện lớn, thách thức lớn chưa từng có. Cùng với quá trình hậu toàn cầu hóa và mọi nền tảng cuộc sống thay đổi, sự tương tác trực tiếp và thông tin đa chiều đang làm thay đổi cuộc sống của mỗi người, vậy cần làm gì để chúng ta thích ứng và không tụt hậu so với các trường trong cả nước và khu vực và quốc tế. Bằng những sự trải nghiệm của mình, chúng tôi muốn chia sẻ và đóng góp nhỏ bé với mái trường đã nuôi dưỡng chúng tôi, dể vượt qua và khẳng định mình trong bối cảnh hiện nay.

Trước hết, cần khẳng định rằng, việc tự chủ đại học và sự toàn cầu hóa dựa trên nền tảng công nghệ vừa tạo ra thách thức nhưng đồng thời tạo cơ hội cho chúng ta. Tự chủ đại học sâu xa nhất, là sự trả lại quyền uy học thuật cho các giáo sư của trường đại học và các trường đứng vững trên nền tảng của quyền uy học thuật, tồn tại, phát triển, định hướng và phục vụ cộng đồng. Điều này cũng có nghĩa, khát vọng của những con người tài năng nhất sẽ có chỗ đứng. Trả lại vị thế dẫn dắt tinh thần xã hội cho những người tài năng nhất là con đường của tất cả cường quốc dẫn dắt thế giới đã từng đi qua và đang tiếp tục đi (Anh, Hoa Kỳ), không có con đường thứ hai nếu muốn thịnh vương dài lâu. Toàn cầu hóa, không chỉ giúp chúng ta xóa bỏ khoảng cách, mà quan trọng nhất, theo tôi là tạo ra sự bình đẳng về cơ hội cho tất cả mọi người, mọi vùng miền. Chẳng hạn, ngày nay, với cơ hội học tập tiếng Anh mọi lúc mọi nơi, giới trẻ chúng ta kém tiếng Anh là do lỗi cá nhân chứ không phải lỗi của thầy cô hay gia đình. Đây có lẽ là cuộc cách mạng lớn nhất mà lịch sử nhân loại mang lại cho con người. Tận dụng được hai yếu tố này sẽ giúp cho Trường chúng ta có thể vươn lên mạnh mẽ. Điều cuối cùng tôi muốn chia sẻ, để chuẩn bị cho những cơ hội và thách thức đó, nền tảng con người, nhân lực, chuyên môn giỏi, tiếng Anh giỏi và tư duy khai phóng, nền tảng công nghệ và tư duy đột phá sẽ là yếu tố quyết định, tôi tin rằng với truyền thống của mình, với truyền thống tư duy mạnh mẽ, đột phá, Đại học Hải Phòng sẽ biến thách thức thành cơ hội trở thành một trung tâm học thuật của nước nhà và có ảnh hưởng quốc tế./.

C

Shares 0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *